"Nói đi." Đôi môi nhạt màu và đẹp của người đàn ông kề vào chóp tai đỏ bừng của thiếu niên: "Bây giờ cậu đang nằm mơ, chuyện gì cũng có thể nói, không có ai sẽ biết cậu nói gì."
Giọng nói đặc trưng của nam giới trưởng thành đè xuống rất thấp rất trầm, nhẹ giọng nỉ non bên tai, hạ thấp cảnh giác của người ta trong âm thầm.
Thiếu niên tai ngứa muốn rụt cổ, nhưng chỉ nhúc nhích một chút, cổ đã bị bóp lấy mạnh hơn.
Đôi tay gầy gò của thiếu niên bắt lấy cổ tay Cố Ngu, vô lực như mèo con cào, hai chân cậu cũng chuyển động cọ xát một cách bất lực, trong lúc vô tình cọ xát với đùi người đàn ông.
Giang Dữ Mặc giãy giụa không chỉ không có mảy may tác dụng, ngược lại còn chọc giận người khởi xướng.
Cố Ngu nheo mắt, hình ảnh bạn tốt người thân tử vong ở kiếp trước một lần nữa đan xen trình diễn trước mặt.
Hai mắt Cố Ngu đỏ sậm, bàn tay lập tức siết chặt.
"Ặc…" Giang Dữ Mặc lập tức chững hơi thở, không bao lâu, đã ngẩng đầu lên hé miệng muốn hít vào nhiều không khí hơn vì hít thở khó khăn.
Đầu lưỡi thịt hồng nhạt nằm giữa môi răng hơi hé mở, nước bọt trong miệng rất nhanh tụ lại trong khoang miệng vì không thể nuốt, dần dần chảy ra từ hai bên khóe môi.
Khoảnh khắc tay chạm vào chất lỏng, ánh mắt Cố Ngu hoảng hốt một thoáng.
"Quái… quái vật lớn gì đấy! Tôi đánh!" Giang Dữ Mặc như gặp ác mộng, trong lẩm bẩm hai tay túm loạn, năm ngón tay tóm lấy mái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906593/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.