Tác giả: Thời Diệp Chi Bình
Edit: Bánh Bao/ Beta: Padu
Thư Mông trở lại sân nhà Nguyên Triết, nhòm vào từ cửa sổ lưới ban công, bên trong vẫn y xì lúc cô đi. Phòng khách hình như cũng không có ai, chẳng lẽ Nguyên Triết còn trong phòng làm việc chưa ra? Nghĩ thế, cô thật cẩn thận đẩy cửa sổ lưới, rón rén chui vào, rồi đóng chặt lại.
Trở lại phòng khách, cô ngóng tai nghe thử, yên lặng vô cùng.
Thư Mông bay đến phòng ăn xem đồng hồ —— Đã tới giờ cơm. Theo lý thì giờ này Nguyên Triết nên xuống nhà chuẩn bị cơm trưa chứ nhỉ? Nhưng sao còn chưa thấy tăm hơi.
Thư Mông đã lăn lộn cả buổi sáng chưa ăn gì, thật sự là đói vô cùng. Liền bay về lồng sắt, ăn chút ngũ cốc nước trong còn dư hồi sáng. Khi lưng lửng bụng, cô bay đến tay vịn cầu thang tầng một nhìn lên.
Mình có nên lên không? Có lẽ Nguyên Triết chỉ quá tập trung vào công việc, không thấy thời gian quá trưa rồi?
Thế nào chăng nữa thì đối phương cũng coi như chủ nhân của mình, hơn nữa ngày kia muốn ra cửa cô còn chưa biết phải xử lý ra sao. Nếu đối phương đi làm như bình thường thì quả là vạn sự đại cát, nếu như hôm nay thì có chút phiền.
Nghĩ đến đây, Thư Mông dứt khoát bay lên lầu dừng trên lan can, nhìn hướng phòng làm việc. Nhưng cô không ngờ là bên trong cũng không ai.
Ủa, vậy Nguyên Triết đâu?
Thư Mông đột nhiên ý thức được. Lỡ Nguyên Triết phát hiện cô mất tích trước lúc cô về, có khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-may-nhai/1713930/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.