*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Con người ngu ngốc!
Con người ngu ngốc!
Con người đáng ghét!
Sợi dây chết tiệt!
“Loại này cũng được à?” Quý Kiêu nhìn con mèo đen nhỏ ngồi dưới đất cúi đầu, có hơi lo lắng hỏi Lâm Tử.
“Không khác gì hết, không có dây nhỏ hơn,” Lâm Tử ngồi xổm cạnh con mèo đen, “Không thì đi mua sợi dây đi, đeo cái túi trên lưng thì hơi… thô quá?”
“Đến cửa hàng thú cưng mua dây đeo nói tôi muốn dắt mèo? Có hơi ngốc hay không?” Quý Kiêu xách xách cái túi trong tay lên, một sợi dây to bằng lóng tay đang đeo trên cổ chú mèo nhỏ, nhìn qua có hơi đáng sợ.
“Anh thực sự cảm thấy nó sẽ dẫn anh đến nhà Đinh Mùi à?” Lâm Tử thấy ý tưởng của Quý Kiêu có hơi vô căn cứ, nhìn lại dáng vẻ chú mèo nhỏ bây giờ, là kiểu không phối hợp lắm, luôn ngồi bệt xuống đất, chân trước khép lại, cúi đầu nhìn xuống đuôi mình.
“Nó vẫn phải về nhà mà? Tôi phải biết Đinh Mùi đang ở đâu a.” Quý Kiêu cũng hơi bất đắc dĩ, nhấc nhấc dây thừng, chú mèo đen nhỏ cũng không nhúc nhích, “Tôi sợ có chuyện gì xảy ra với cậu ta.”
Cái túi đeo trên lưng cũng không chặt lắm, nhưng nếu muốn thoát ra cũng không dễ dàng, nó sống đến bây giờ chưa từng đáng sợ như vậy bao giờ, bị người ta lấy sợi dây xấu như vậy đeo vào.
Dắt mèo? Không biết hai người họ sao mà nghĩ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-duoi-thu-chin/514663/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.