Quý Kiêu có thói quen sáng sớm, mỗi ngày cho dù nghỉ hay đi làm, sáu giờ sáng là anh thức dậy cùng Lâm Tử ra sân chạy vài vòng, cho dù mỗi ngày họ đều huấn luyện, cường độ khá cao, nhưng nói theo kiểu của Lâm Tử là ‘Ưu điểm của người đàn ông độc thân, chính là tràn đầy tinh lực’.
Hôm nay lúc chạy bộ, con gái của Ngũ Chí quân còn nhào vô giúp vui chạy theo đằng sau, hôm nay cô bé con bị cảm không đi học, được Ngũ Chí Quân chở vào đội chơi. Bé con chạy theo sau Quý Kiêu, vừa chạy vừa nói: “Quý Kiêu, chân chú dài quá.”
Quý Kiêu chạy đằng trước xém chút vấp té, quay đầu lại nhìn cô bé mới tròn tám tuổi vào hai tháng trước: “Con gọi chú là gì?”
“Quý Kiêu đó, con không được gọi chú là Quý Kiêu hả,” cô bé con liếc anh một cái, “Chẳng lẽ chú muốn làm anh con hả, chú gọi ba con là anh mà, gọi anh thì không đúng vai vế rồi.”
Lâm Tử chạy phía trước cười không ngừng, đứng lại nhìn cô bé: “Ngũ Tiểu Duệ, con thấy chân chú dài không?”
“Đừng con nít như vậy chứ, thấy người khác được khen cũng muốn nhào vô chung,” Ngũ Tiểu Duệ liếc qua Lâm Tử, “Nhiều người đã lớn mà còn ngây thơ như vậy.”
Lâm Tử bị cô bé làm cho câm nín nửa ngày không nói được, cuối cùng quay mặt về phía văn phòng của Ngũ Chí Quân gào: “Lão Đại, anh có chắc con gái mới tám tuổi hả?!”
“Con nhóc này ghê gớm thật, tinh ranh.” Lâm Tử đùa, chạy tiếp.
“Quý Kiêu,” Ngũ Tiểu Duệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-duoi-thu-chin/514662/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.