Cơm thịt cá? Quý Kiêu nhìn con mèo con trong lòng, lấy cơm trộn thịt ở đâu có nó ăn bây giờ...
"Một chút nữa đi siêu thị mua đồ hộp cho mèo đi." Trầm Du nhấp vài ngụm nước, "Chuyện này giao cho hai cậu, sắp tới hai cậu nuôi cho nó mập lên một chút, tìm người nhận nuôi cũng dễ."
"Ngài thật sự còn biết ra lệnh." Quý Kiêu rầu rĩ, con mèo này quá yếu ớt, anh sợ làm nó chết.
"Đừng nói nhảm, chấp hành là được rồi."
"Lâm Tử thích mèo lắm, em thấy nhiệm vụ này giao cho nó là hợp lý nhất." Quý Kiêu hết nhìn rồi ngó Lâm Tử đang vui vẻ khoanh tay đứng bên cạnh, "Nó còn nuôi mèo trong máy tính đến nghiện luôn, mỗi ngày sờ lông tìm rận, vô cùng yêu thương chăm sóc đó."
"Í da," Trầm Du cười, nhìn Lâm Tử, người này cao chừng một mét chín, tuổi cũng không nhỏ, vậy mà còn chơi game đó, "Nhìn không đoán ra được a, đàn ông manly vậy mà còn chơi thứ đó."
"Rất manly mạnh mẽ đó." Lâm Tử cũng không phật lòng, trả lời rất sảng khoái, nhưng không hề làm quá.
Trầm Du bị chọc cười, đá đá Quý Kiêu, "Bạn cậu có duyên ghê, cậu này có kiểu nói chuyện ngang ngửa với Thôi Viễn Hàng à."
Ba chữ Thôi Viễn Hàng vừa thốt ra, sắc mặt Quý Kiêu lập tức thay đổi, Trầm Du nhìn thấy liền biết cô đã nói sai, nhanh chóng nói sang chuyện khác, hất hất cằm với Lâm Tử: "Vậy con mèo con này giao cho cậu đó, người đàn ông manly mạnh mẽ à."
"Được được." Lâm Tử cười trả lời, thoáng liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-duoi-thu-chin/514655/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.