Người này có bệnh.
Không phải y chửi người ta, khuôn mặt trẻ măng nhưng tái nhợt, từ khuôn mặt này y có thể nhìn ra được những thông tin không thể nhầm lẫn được, thanh niên đang nhìn y cười vui vẻ này, bệnh cũng không nhẹ.
Sự đồng cảm từ lúc mới sinh ra khiến tim y mềm mại đi, lật người đứng dậy.
Người nọ lắc lắc chiếc chuông trong tay, lần này hạ thấp hơn nhiều, gần như chạm đến cái mũi y, y còn có thể ngửi được mùi khói nhàn nhạt như có như không từ tay người nọ, ít nhất cũng là khói thuốc đã hút từ mấy ngày trước.
Chuông gần ngay trước mắt, y nhịn không được nhào đến chiếc chuông, hai móng vuốt cùng duỗi ra, muốn ôm luôn chiếc chuông vào lòng.
Nhưng vẫn không thành công, đoán chừng người nọ thường chơi với mèo, rất có kinh nghiệm, lần thứ hai nhanh chóng né tránh, y nhào vào khoảng không, hai chân trước ôm lấy nhau cùng chụp không khí, sau đó rớt xuống mặt cỏ.
Láo toét! Y chống đất đứng lên, khóe mắt liếc nhìn chằm chằm cánh tay kia.
Người nọ cười rồi ngồi xuống mặt cỏ, tay cầm chuông nhẹ nhàng giơ lên giơ xuống, y không muốn nhìn, nhưng mắt vẫn không kiềm chế được chuyển động theo chiếc chuông, đầu không nhúc nhích theo cũng coi như có tiền đồ rồi.
Thật là thói quen tai hại của loài mèo!
"Đừng ngồi dưới đất a, một chút nữa lại cảm, ra ngoài hơn một tiếng rồi, chúng ta về nhà thôi." Một giọng nữ truyền đến, có tiếng bước chân vội vã đi đến, người nọ lập tức đổi từ ngồi xếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-duoi-thu-chin/514654/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.