Sáng sớm, Tiểu Bạch mơ mơ màng màng tỉnh lại, cảm thấy có cái gì đè lên người mình, cúi đầu nhìn, thấy một cánh tay đàn ông, cô ngẩn người, vừa nghiêng đầu đã thấy Cha Seung Jo còn đang im lặng ngủ.
"Aaaa...." Tiểu Bạch nhất thời rít gào, một cước đạp bay đối phương xuống giường, rống to, "Cha Seung Jo! Anh ngủ cạnh tôi từ lúc nào!"
Cha Seung Jo đang ngủ say bị đạp bay xuống đất, hoảng hốt tỉnh lại, còn không biết chuyện gì xảy ra, thấy Tiểu Bạch tức giận nhìn mình chằm chằm, lắp bắp nói, "Là em để anh ngủ cạnh mà."
"Chuyện đó không thể xảy ra. Làm sao tôi có thể cho anh nằm chung cái giường." Tiểu Bạch kéo chăn qua, trừng mắt nhìn Cha Seung Jo.
"Thật mà." Cha Seung Jo đứng lên, vẻ mặt thành thật, "Phòng khách quá lạnh. Anh gõ cửa phòng em muốn vào ngủ trên sàn nhà, em liền nói trực tiếp ngủ cùng là được rồi... là em tự mình nói a."
"Tôi làm sao nói vậy được, tôi có một chút ấn tượng vậy... Vậy... Không có..." Tiểu Bạch đang nói, đột nhiên nhớ tới hôm qua mình ngủ chẳng biết trời đất đâu, hình như nghe thấy Cha Seung Jo đi vào nói cái gì, lúc đó mình trả lời cái gì giờ cô cũng chẳng nhớ rồi.
Cha Seung Jo thấy Tiểu Bạch không nói lời nào, biết cô có chút ấn tượng, vội vào tiến lên cầm tay Tiểu Bạch, vẻ mặt chân thành, "Anh sẽ phụ trách..."
"Phụ... Phụ... Phụ trách cái gì."
"Chúng ta đều ngủ một cái giường, anh đương nhiên phải phụ trách...." Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-tai-phiet-moi-nga-vao-long-ta/1874218/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.