Tiểu Bạch nhìn ngoài cửa sổ ông lão ngồi lên limousine rồi biến mất dưới lầu, lúc này mới quay đầu nhìn Tiểu Hắc, "Tiểu Hắc, vừa nãy bác ấy nói là có ý gì vậy?"
"Tôi cũng không rõ lắm, nói chung, là muốn cô dạy dỗ vị đang cosplay thư ký kia, nhưng cũng không được đùa quá đáng..." Tiểu Hắc nhức đầu suy đoán.
"Tôi cũng hiểu rồi, ý tôi là... Bác ấy và Jean Thierry Cha nhìn thế nào cũng chẳng liên quan đến nhau, bỗng dưng lại..." Tiểu Bạch cảm thấy kì quái, ngồi lên ghế sô pha.
"Mặc kệ đi, bây giờ quan trọng là Jean Thierry Cha. Cô vừa nhẫn tâm như vậy, còn không biết anh ta sẽ làm cái gì." Tiểu Hắc nhìn Tiểu Bạch nhắc nhở.
"À há." Tiểu Bạch gật đầu, quyết định thuận theo tự nhiên.
Đêm khuya, trên bầu trời tối đen mấy luồng sáng ẩn ẩn xuất hiện, lập tực vang lên tiếng sấm, trong ban đêm yên tĩnh, phá lệ kinh khủng. Tiểu Bạch bị đánh thức, trở mình trong chăn, mơ mơ màng màng ngủ tiếp. Tiếng sấm lại càng ngày càng vang, rốt cuộc rầm một cái, mưa to như trút xuống, đánh lên bệ cửa sổ tí tách liên tục.
"Đinh linh linh... Đinh linh linh..." Điện thoại di động đặt đầu giường đột nhiên sáng lên, tiếng chuông reo réo rắt.
Tiểu Bạch vươn tay sờ soạng nửa ngày, mò máy tới nhìn, phát hiện là thư kí Moon, "Chuyện gì vậy, bây giờ mới hừng đông đó..."
Kết nối được điện thoại, Tiểu Bạch chợt nghe thấy thư kí Moon đầu bên kia thanh âm như đứng đống lửa như ngồi đống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-tai-phiet-moi-nga-vao-long-ta/1874217/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.