*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau một hồi, Annabeth cảm thấy chân mình nhão ra như nhớt Titan. Cô bước đi, theo sau Bob, lắng nghe tiếng lập bập đơn điệu của chất lỏng trong bình cọ rửa của hắn.
Đề cao cảnh giác, cô tự nói với bản thân, nhưng nó thật sự quá khó. Suy nghĩ của cô dường như cũng tê dại như đôi chân. Hết lần này đến lần khác, Percy đều nắm lấy tay cô hoặc nói với cô những lời khích lệ, nhưng giờ cô có thể thấy vùng đất bóng tối cũng đang giết dần giết mòn cậu. Đôi mắt cậu trở nên xám xịt – giống như tinh thần cậu đang dần xuống zero.
Cậu đã nhảy xuống Tartarus để được ở bên cô, giọng nói trong đầu cô vang lên. Nếu cậu chết, đó hoàn toàn là lỗi nơi cô.
“Ngừng lại,” Cô nói lớn.
Percy cau mày. “Chuyện gì thế?”
“Không, không phải cậu.” Cô cổ nở một nụ cười an ủi, nhưng có vẻ chẳng thể khá hơn. “Mình tự nói với bản thân thôi. Nơi này … dường như khiến tâm trí mình loạn hết lên. Khiến mình có những suy nghĩ đen tối.”
Nét lo lắng ánh lên trong đôi mắt xanh màu biển của Percy. “Này, Bob. Chính xác thì chúng ta đang đi đến đâu vậy?”
“Phu nhân,” Bob nói. “Màn Sương Chết.”
Annabeth bắt đầu đấu tranh với sự bực bội cáu gắt của bản thân. “Bob, ý ông là gì? Ai là phu nhân đó?”
“Tên bà ta?” Bob ngoái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-anh-hung-cua-dinh-olympus-tap-4-ngoi-nha-than-hades/3171531/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.