Editor: Tím
Beta: TH
Cố Văn Tư mặc quần áo ở nhà ngồi trên ghế sofa, đôi mắt cô dõi theo từng cử chỉ của người đàn ông nào đó, "Tôi ổn rồi mà, thực sự không còn nóng chút nào cả." Du Việt cất một số tài liệu trên bàn vào cặp rồi quay lại nhìn cô.
Cô còn tưởng anh sẽ phản bác lại, nhưng không ngờ rằng anh bước thẳng đến chỗ cô.
"Tốt." Bàn tay anh đặt lên trán cô, Cố Văn Tư ngẩng đầu lên và thấy Du Việt trừng mắt nhìn, "Đúng là không nóng."
Cô đương mở miệng định nói, nhưng người đàn ông đã từ chối trước, "Nhưng không cho phép đến cửa hàng làm việc."
Du Việt quay lại và đi ra cửa: "Hiện giờ sức khoẻ em vẫn còn yếu, nghỉ ngơi ở nhà một ngày cũng không có gì quá nghiêm trọng cả. Tôi phải đến công ty để giải quyết một số việc. Và đừng nghĩ đến việc trốn đấy, tôi sẽ quay về ngay. Nếu để tôi bắt được em không ở nhà... "
Cố Văn Tư á khẩu, nhìn anh quay lại nở nụ cười, "Cẩn thận tôi phạt em."
"..."
Sau đó, cô thực sự ở nhà một mình, nhưng cô sẽ không bao giờ thừa nhận là mình sợ.
Dù sao, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, Cố Văn Tư bắt đầu rửa rửa chà chà. Lúc bị bệnh phải nằm lâu, cô cảm thấy cả người rã rời như phụ tùng sắt vụn bị đập bể, đang chờ đợi được lắp lại để trở về với cuộc sống.
Cô vào sống trong ngôi nhà này cũng đã được một thời gian dài,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-the-gioi-tran-ngap-huong-vi-em/2695533/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.