Vào hạ, không khí càng ngày càng nóng bức.
Ngày hè nhưng bị cảm lạnh là chuyện đau khổ nhất.
Trận bệnh này của Giang Quyện quấn lấy y hơn nửa tháng, không ăn được đá lạnh cũng không được phép ra gió, mỗi ngày Giang Quyện không thể làm gì khác hơn là hóa thân thành một cái bánh cá mặn, thông qua việc lật mặt mà đảm bảo nhiệt độ mát mẻ cho mình.
Một hôm Lan Đình từ biệt viện trở về một chuyến, tìm không ít thứ cho Giang Quyện chơi, một cái túi có rất nhiều đồ, Giang Quyện mở ra xem một chút thì Bạch Tuyết Triều tới.
Bạch Tuyết Triều vuốt ve tóc Giang Quyện, lo lắng: "Sao còn chưa khỏi hẳn?"
Giang Quyện tiện tay cột túi lại, không để ý lắm nói: "Nhanh khỏi thôi ạ."
Trận bệnh này của Giang Quyện khiến Bạch Tuyết Triều rất tự trách, dù sao thì Giang Quyện đi đến tàng thư các với ông lão nên mới bệnh đến bây giờ, thật là lo lắng.
Nghĩ tới đây, Bạch Tuyết Triều áy náy nói: "Là ông ngoại không chăm sóc tốt cho con."
Giang Quyện vội vàng lắc đầu: "Con không trách ông ngoại đâu mà. Tại con có ghế tựa nhưng không nằm mà nằm sấp trên bàn ngủ, tại con không chịu chú ý sức khỏe của mình. Còn nữa... ông ngoại, mấy ngày nay Thái tử không có kéo con theo xem tấu chương với huynh ấy, con còn ước mình bệnh nhiều thêm mấy ngày nữa."
Bạch Tuyết Triều nghe vậy thổi râu trừng mắt: "Hắn xem tấu chương thì xem đi kéo theo cháu ngoan của ta làm gì? Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324807/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.