Con người buồn vui không giống nhau. Tôn thái y nói vậy đột nhiên cũng là nhắc nhở Giang Quyện.
Tạm thời không thể sinh hoạt vợ chồng.
Đây chẳng phải là Vương gia muốn làm cái gì với y cũng không thể làm sao?
Bắt mạch xong, Tôn thái y vẫn như bình thường, căn dặn vài câu rồi kê vài đơn thuốc bổ, sau đó xách hòm thuốc đi.
"Vương gia."
Giang Quyện ngồi trên giường, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn hắn.
"Hửm?"
"Huynh tới đây một chút."
Tiết Phóng Ly đi về phía y, Giang Quyện nhào vào trong lòng hắn, cả người treo trên người Tiết Phóng Ly, sau đó ngẩng đầu lên chớp chớp mắt: "Hôn ta, mau hôn ta."
Y chủ động đòi hôn, đương nhiên Tiết Phóng Ly không cần phải khách khí với y, nhưng hắn lại không nghĩ rằng đây là cạm bẫy ngọt ngào.
Hô hấp quấn quýt, môi lưỡi giao hòa, Giang Quyện được đặt lại giường, gương mặt vì bị hôn mà ửng hồng lúc nãy còn chưa tan đi, bây giờ lại quay trở về, lông mi nhỏ dài nhẹ nhàng run run, cả người thiếu niên xinh đẹp kinh tâm động phách.
Bàn tay thon dài đẹp đẽ bóp eo y, chậm rãi rà soát tới lui, Giang Quyện lập tức cảnh giác, y nghiêng đầu, không có sức lực mà đè cái tay kia lại, nhẹ nhàng thở hổn hển nói: "Vương gia, Tôn thái y nói không được."
"..."
Liên quan đến chuyện sinh hoạt vợ chồng, Giang Quyện không rõ quy trình cụ thể lắm, nhưng y xem qua xuân cung đồ, cũng không có ngốc đến mức để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324802/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.