Trước đây, Giang Quyện chưa hề có chút kinh nghiệm nào trong chuyện tình cảm, cho nên y trốn tránh, cũng rất thẹn thùng, thậm chí khiến Tiết Phóng Ly cam kết không được ép y nữa.
Nhưng lần này, những câu nói này, Giang Quyện nói ra rất tự nhiên, y quy kết chuyện này chỉ là tiếc mài sắt không thành kim.
Y không có tiền đồ, thế mà Vương gia còn không có tiền đồ hơn cả y, chỉ có thể nghĩ bậy nghĩ bạ, nghĩ lung tung loạn xạ thành một đống rối nùi.
Nhưng dù như thế nào, đã bày tỏ tấm lòng xong rồi, Giang Quyện vẫn có chút căng thẳng, ngón tay siết chặt chăn mỏng, chờ đợi sự đáp lại.
Chờ rồi lại chờ, chờ rồi lại chờ, chờ một lúc lâu Giang Quyện cũng không nghe tiếng Tiết Phóng Ly, rốt cuộc y không nhịn được: "Vương gia, huynh ----" tiếng nói im bặt.
Giang Quyện vừa ngẩng đầu lên đã lọt vào tầm mắt của người đàn ông. Thâm trầm giống như biển sâu, Tiết Phóng Ly nhìn Giang Quyện, giống như trong đáy biển lóe lên một tia sáng.
Quá chăm chú, chăm chú đến mức làm người ta đau lòng.
Giang Quyện ngơ ngác, vốn đang căng thẳng bây giờ thấy vậy thì có chút ngượng ngùng, y vươn tay che mắt Tiết Phóng Ly, vừa che vừa hỏi hắn: "... Huynh không có gì muốn nói với ta sao?"
Tiết Phóng Ly tùy ý để Giang Quyện che mắt mình: "Không phải đã nói rồi sao."
Giang Quyện không cho hắn qua loa như vậy: "Không được, ta muốn huynh lặp lại lần nữa."
"Được." Tiết Phóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324801/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.