Ánh mắt hắn nặng nề, âm trầm, sâu không thấy đáy.
Lúc này, Giang Quyện dù phản ứng trì độn cũng cảm nhận được nguy hiểm.
Dường như Vương gia muốn ăn mình vào bụng luôn.
Giang Quyện hốt hoảng nói: "Ta không biết."
Ngón tay nhiều lần xoa nhẹ đôi môi mềm mại của thiếu niên, Tiết Phóng Ly khoan thai nói: "Em không biết, vậy thì... Bản vương muốn cái gì thì đòi em cái đó vậy."
Dứt lời, Tiết Phóng Ly cúi người, cảm giác xâm lược trên người hắn quá mạnh mẽ, khiến Giang Quyện cảm thấy bất an, mỗi lần hắn áp sát thêm một chút thì Giang Quyện cũng lui về phía sau một chút, mấy lần như vậy, Giang Quyện lui vào phần cuối của đệm mềm, không có chỗ để lui nữa.
"Vương gia..."
Tiết Phóng Ly nghiêng người đến gần, Giang Quyện không mong gì hơn là được tha.
Vào lúc này, thiếu niên nằm trên giường nhỏ, tóc tai tán loạn mượt mà như lụa, mùi hương ngọt ngào cũng tản ra, cả người không biết làm gì chỉ có thể hoảng loạn, luống cuống, sốt sắng nhìn Tiết Phóng Ly.
"Gọi phu quân." Giọng nói Tiết Phóng Ly hơi khàn.
Có rất nhiều chuyện Giang Quyện không hiểu rõ, nhưng y biết nên làm gì để tránh nguy hiểm, nói cách khác là trong lúc này y không nên gọi phu quân, Giang Quyện cũng khó giải thích được tại sao, chỉ cảm thấy nếu như y làm theo thì thật sự sẽ bị Vương gia ăn vào bụng luôn.
"... Huynh đừng nhìn ta như vậy."
Giang Quyện không gọi gì cả, y giơ tay lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324774/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.