Tiết Phóng Ly khẽ nâng mi mắt, động tác muốn phất tay Giang Quyện ra khỏi tay áo mình cũng dừng lại.
Xưng hô này, bởi vì khó mở miệng quá, cho nên giọng Giang Quyện rất nhỏ, nói cũng không rõ lắm, dính dính nhão nhão như mèo kêu, giống như đang gọi phu quân cũng giống như đang nói gì đó nghe không rõ.
Tiết Phóng Ly bình thản nói: "Bản vương không hiểu em đang meo meo meo cái gì."
Giang Quyện: "?"
Y mờ mịt nói: "Cái gì mà meo meo meo, ta không có, ta đang nói chuyện với huynh."
Tiết Phóng Ly hỏi y: "Em gọi bản vương là gì?"
Chuyện này đúng là phạt công khai mà, Giang Quyện cúi đầu nhìn tay mình, chậm rãi lặp lại: "... Phu quân."
Dường như Tiết Phóng Ly vẫn không nghe rõ, hắn hỏi Giang Quyện: "Lại meo meo cái gì đó?"
Giang Quyện: "???"
Y nghi ngờ Vương gia cố ý, lần này không đàng hoàng lặp lại nữa, mà sâu kín nói: "Khốn kiếp, ta gọi huynh là đồ khốn kiếp."
Tiết Phóng Ly xoay người, cúi đầu nhìn Giang Quyện, hắn bị mắng nhưng vẻ mặt không có chút không vui nào, thậm chí lệ khí và nguy hiểm vừa rồi cũng phai nhạt đi nhiều.
Nhưng dù vậy Tiết Phóng Ly vẫn cười như không cười hỏi Giang Quyện: "Em cho rằng mình phạm lỗi gọi vài tiếng phu quân, lắc tay áo mấy cái là có thể được bỏ qua sao?"
"Không được sao?" Giang Quyện chớp chớp mắt: "Vậy ta gọi nhiều thêm mấy lần nữa thì sao?"
"Phu quân phu quân phu quân."
(Truyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324773/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.