Xem pháo hoa xong, nên về Vương phủ.
Xe ngựa lắc lư một đường, Giang Quyện vốn không buồn ngủ, ngồi trong xe lắc lư một hồi thì buồn ngủ, y dựa lên người Tiết Phóng Ly, bắt đầu lim dim.
"Sao ngủ bao nhiêu cũng không đủ vậy?"
Tiết Phóng Ly nhìn y vài lần, khẽ cười, Giang Quyện dường như không nghe thấy, chuyên tâm ngủ, ở đâu y cũng ngủ được, trước đây thường bị em họ cười, nói xe điện chạy mười tám tiếng cũng chỉ sạc điện có sáu tiếng là đầy mà y thì có thể ngủ hơn mười hai tiếng một ngày.
Đến vương phủ, Tiết Phóng Ly không gọi y tỉnh mà trực tiếp ôm người xuống xe ngựa, đi chưa được mấy bước Giang Quyện đã tỉnh, y ngẩng đầu nhìn, chỉ về một hướng khác: "Vương gia, chỗ của ta ở bên kia."
Bước chân Tiết Phóng Ly không dừng: "Không muốn ngủ cùng bản vương?"
Giang Quyện thành thật trả lời: "Ta có thể ngủ một mình á."
Ngủ với Vương gia, có thể nằm úp sấp trên người hắn, thoải mái thì đúng là thoải mái, nhưng Vương gia ôm chặt quá, y không thể xoay người, chỉ có thể nằm một tư thế lâu thật lâu, như vậy thì lại có chút không thoải mái.
Tiết Phóng Ly nhìn y, ánh mắt thiếu niên trong suốt long lanh, không có chút tạp chất, cũng không có chút... dục vọng nào.
Y không biết gì cả, cũng không biết yêu là gì.
Y nguyện ý để hắn quan tâm y, còn để hắn chỉ để ý đến y, là xuất phát từ đồng tình và trìu mến chứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324753/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.