Giang Quyện kỳ quái nói: "Ngã nát gì chứ, ta chỉ bị thương chút xíu thôi, không có nát tan gì hết mà."
Tiết Phóng Ly không nói gì, rũ mi mắt. Giang Quyện đã đem ống quần cuốn lên, cả người y cốt nhục cân xứng, ngay cả đôi chân cũng thon thả trắng trẻo, chỉ có một chỗ có màu sắc.
Trên đầu gối, là màu hồng nhàn nhạt.
Đầu gối đỏ lên, da thịt mềm mại bị cọ trúng, không có chảy máu, mà Tiết Phóng Ly vẫn cúi người bế Giang Quyện đang ngồi dưới đất lên.
Giang Quyện: "Không có chảy máu, sẽ không sao mà?"
Tiết Phóng Ly: "Em có chắc là không sao?"
Sức khỏe y không tốt, hàng năm đều rất trông mong được xem pháo hoa, muốn đến quảng trường xem, nhưng đêm giao thừa đông người chen chúc, tim của y quá yếu, chỉ có thể ở nhà xem phát sóng trực tiếp.
Pháo hoa được bắn một hồi lâu, Giang Quyện cũng nhìn mấy cái đuôi pháo hoa một hồi lâu, thật ra thì y có chút tiếc nuối, ủ rũ ngóng trông nằm nhoài bên cửa sổ, mất mát hỏi Tiết Phóng Ly: "Vương gia, bây giờ về phủ sao?"
Tiết Phóng Ly nhìn y vài lần, bình thản hỏi: "Không muốn xem nữa?"
Nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn, Giang Quyện sững sờ: "Hở? Còn nữa hả?"
Tiết Phóng Ly gật đầu: "Còn."
Giang Quyện lập tức vui vẻ: "Muốn xem, còn muốn xem."
Xe ngựa tiếp tục đi về phố Chu Tước, Tiết Phóng Ly tư thái tự phụ
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải. Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]