Bắt đầu làm gối ôm hình người từ sáng sớm.
Vừa mới lên xe ngựa Giang Quyện đã bị ôm lấy.
Y chưa kịp ăn sáng, trong xe ngựa chuẩn bị rất nhiều điểm tâm, Giang Quyện cúi đầu nhìn, cuối cùng vẫn bỏ qua, cọ cọ mà dựa vào trên người Tiết Phóng Ly.
Tiết Phóng Ly thấy vậy, đút một miếng bánh hoa đào cho y, Giang Quyện lắc đầu một cái: "Không ăn."
"Sao vậy?"
"Ngủ không được."
Bây giờ Giang Quyện vẫn còn buồn ngủ, đã chuẩn bị xong tư thế chuẩn bị ngủ, chậm chút nữa buồn ngủ cũng tiêu tan, dậy sớm khiến y mệt mỏi cả ngày.
Tiết Phóng Ly "Ừm" một tiếng, bỏ bánh hoa đào xuống, ung dung thong thả lau tay, Giang Quyện tò mò hỏi: "Vương gia, sao huynh không ăn?"
Đây không phải lần đầu tiên, Vương gia chỉ nóng lòng đút cho y ăn, nếu Giang Quyện không ăn thì hắn sẽ cho người dọn đi hết, không ăn một miếng nào.
"Không muốn ăn."
"Nhưng mà..."
Vương gia bệnh nặng như vậy, nhất định phải ăn cơm thật ngon mới được, Giang Quyện uyển chuyển hỏi hắn: "Vương gia, huynh là tiên sao?"
"Hả?"
"Tiên chỉ uống sương, hình như huynh cũng rất thích uống sương."
Đuôi lông mày Tiết Phóng Ly khẽ nhếch, bàn tay đặt bên hông càng ôm người thêm chặt, hắn cúi đầu, ghé sát vào bên tai Giang Quyện, giọng nói lười biếng.
"Em mới phải, bản vương không phải."
Sau một khắc, trên vai Giang Quyện nặng xuống, Tiết Phóng Ly đặt cằm trên vai y, mệt mỏi nói: "Ngủ đi."
Dứt lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324744/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.