Chuỗi tràng hạt bằng gỗ tử đàn này được cung dưỡng rất nhiều năm trong chùa Chiếu An, chất nhuận mà trong suốt, tràn đầy phật khí, ngụ ý tiêu trừ nghiệp chướng.
Giang Quyện ngày thường là một thiếu niên trong sáng. Thân tựa bồ đề, tâm như gương sáng, giống như không để ý liền sẽ đạp đất phi thăng.
Nhưng bây giờ, Giang Quyện nằm trên giường mềm, bởi vì quá đau mà đang lộn xộn không ngừng, toàn thân đều ẩm ướt hơi nước, hương vị trên người ngọt ngào khó giải thích được.
Mà chuỗi tràng hạt gỗ tử đàn trên cổ chân, tượng trưng cho phật châu thánh khiết và trầm tĩnh, đối lập với màu da trắng nõn, ngón chân cuộn tròn, tự dưng hiện ra mấy phần cảm giác xinh đẹp.
Vào giờ phút này, thiếu niên không phải là tiểu bồ tát không nhiễm bụi trần nữa, thân y khó bảo toàn, bồ tát bằng đất sét bị phật châu kéo vào vạn trượng hồng trần, nghiệp chướng vây lấy.
Hắn vốn chính là nghiệp chướng.
Không độ bể khổ, lại muốn độ người đi vào dục hải.
"Vương gia, xong chưa?"
Rất lâu Tiết Phóng Ly không có động tác, Giang Quyện không nhịn được lên tiếng dò hỏi, Tiết Phóng Ly nhìn chằm chằm mắt cá chân y, đầu ngón tay chạm vào cổ tay trống rỗng của mình, như đang vuốt nhẹ gì đó.
Hắn từng nắm lấy đoạn mắt cá chân kia.
Nhỏ gầy, vì đau mà rụt lại, rõ ràng không dùng bao nhiêu sức vẫn lưu lại dấu tay.
Nếu như hắn dùng lực nắm chặt thì sao?
Trong chùa Diệu Linh, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324743/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.