Giang Quyện không lên tiếng, chỉ nằm trong lồng ngực của Tiết Phóng Ly, y càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, nước mắt không dừng lại được.
Tiết Phóng Ly giọng điệu bình thản nói: "Có gì đâu mà khóc. Những chuyện này đã sớm không còn quan trọng với bản vương."
Đã không còn quan tâm tới, cũng không muốn quan tâm tới, Giang Quyện ngẩng đầu lên, rất nghiêm túc nói: "Vương gia, sau này huynh quan tâm ta đi."
Vương gia thật sự quá đáng thương, gia đình bất hạnh, thân thế đau khổ, còn không được sống lâu nữa chứ.
Giang Quyện vốn chỉ định kinh doanh tượng trưng, chỉ quan tâm Vương gia một chút trước lúc hắn lâm chung mà thôi, thế nhưng bây giờ y đổi ý.
Y muốn đối tốt với Vương gia thêm một chút, cẩn thận đưa hắn đoạn đường cuối cùng.
Giang Quyện lại bổ sung: "Ta sẽ đối với huynh rất tốt rất tốt."
Tiết Phóng Ly không ngờ tới Giang Quyện sẽ nói như vậy, hắn cúi đầu nhìn Giang Quyện rất lâu, chậm rãi mở miệng: "Nếu em hối hận thì sao?"
Giang Quyện không hiểu hỏi: "Vì sao lại hối hận?"
"Bởi vì..."
Ngón tay tái nhợt xoa lên gương mặt của Giang Quyện, Tiết Phóng Ly không ngại phiền phức mà lau đi từng giọt nước mắt của Giang Quyện, chậm rãi nói: "Em quá đáng yêu."
Đau cũng khóc, cảm thấy người khác không được đối xử tốt cũng khóc, làm gì cũng khóc.
Cuối cùng sẽ có một ngày, Giang Quyện phát hiện mình bị lừa dối – hắn không phải là người tốt lành gì, chỉ là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324739/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.