Tiết Phóng Ly ngẩn ra.
Giang Quyện khóc rất nhiều, nước mắt trên lông mi, lăn xuống gối, lẫn vào trong tóc, mỗi một giọt đều giống như đang rơi vào trong lòng Tiết Phóng Ly.
Không có trọng lượng gì, nhưng nhẹ nhàng rơi xuống lại nóng đến kinh người.
Không nên như thế.
Tiết Phóng Ly cúi đầu nhìn chăm chú Giang Quyện thật lâu.
Hắn đã nghĩ ra rất nhiều khả năng. Có lẽ thiếu niên sẽ khuyên hắn bỏ oán hận xuống, có lẽ sẽ sợ hãi hắn hung tàn ác độc, nhưng y lại không nói gì, không hỏi gì, chỉ yên tĩnh lấy nhang xuống.
"Tại sao?" Tiết Phóng Ly hỏi.
"Vương gia hận bà ấy như thế, chắc chắn là có nguyên nhân..." Giang Quyện ủ rũ trả lời.
Tiết Phóng Ly đang suy nghĩ, nhưng vì lời nói của Giang Quyện mà trong lòng nổi lên sóng lớn, Giang Quyện hoàn toàn không biết, đối với Tiết Phóng Ly dường như y có một loại tin cậy gần như mù quáng.
Vương gia là người tốt. Mà mỗi khi hắn biểu hiện không giống người tốt, mỗi khi hắn trở nên tồi tệ thảm hại, như vậy nhất định là đối phương có vấn đề.
Giang Quyện lại bổ sung: "Ta tin Vương gia, chỉ tin Vương gia."
Nói xong, hai mắt Giang Quyện đẫm lệ cúi đầu nhìn tay mình, cảm thấy mình thật xui xẻo, thật sự quá xui xẻo rồi.
Vết thương ở chân còn chưa khỏi hẳn thì tay đã bị thương, cùng lúc đó, trên lưng còn bị kim châm khơi thông kinh lạc.
Tay đứt ruột xót, Giang Quyện đau đến hít khí,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324738/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.