Giang Quyện: "..."
Y không có, sớm biết có sói thì y là người chạy trốn nhanh nhất.
Sự thật chứng minh, tò mò không những hại chết mèo, còn có thể hại chết cá mặn.
Giang Quyện chưa từng thấy cảnh tượng hoành tráng như vậy, nhìn thấy mấy đôi mắt xanh lè kia càng làm cho lòng y hốt hoảng, chỉ muốn bỏ chạy.
Đương nhiên, không thể thay đổi hiện thực, y vẫn bị dọa.
Trong lúc y luống cuống tay chân, tiếng bước chân đến gần, bọn thị vệ cũng đuổi tới: "Vương phi, ngài không thể..." Còn chưa dứt lời, bọn thị vệ nhìn thấy bầy sói, lúc này cũng hoảng hốt!
Sói ở đâu tới?
Dù Vương gia không thường đến điền trang này, cả tòa sơn trang, mỗi ngày vẫn có người tuần tra theo thường lệ, hôm nay bọn họ cũng không phát hiện bất cứ dị thường nào, càng không có dấu hiệu thú hoang qua lại.
"Bảo vệ Vương gia!"
Thị vệ dẫn đầu ra lệnh, mọi người dồn dập rút kiếm đi vào, tình thế đối lập đúng lúc này bị phá vỡ, bầy sói cũng không ngồi im chờ chết, đột nhiên nhào về phía một người!
"Leng keng!" Một tiếng, thị vệ vung kiếm, miễn cưỡng tránh thoát công kích của sói, cũng làm rơi vỡ một cái đèn lưu ly, bọn họ giơ kiếm giao phong chính diện với bầy sói.
Gió đêm thổi qua, lụa mỏng trong phòng nhẹ nhàng lay động, rèm che phát ra tiếng lanh canh lanh canh, đột nhiên Giang Quyện phát hiện có con sói ẩn náu trong bóng tối, đang muốn đánh lén Tiết Phóng Ly, Giang Quyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324721/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.