Hắn nói không được!
Cao quản gia không bất ngờ chút nào, trong lòng hắn thầm trách Giang Quyện không chịu nghe lời, lần này xong rồi, cả bọn đều xong đời.
"Không phải hả?" Giang Quyện không hề cảm giác được nguy hiểm, chỉ cảm thấy nghi hoặc: "Sáng sớm chính là mùi của cái túi thơm này mà."
Y nhặt lên vỗ vỗ mấy cái, cúi đầu ngửi một chút, Giang Quyện cũng không nhạy cảm với mùi hương, chỉ ngửi ra mùi thuốc, còn bên trong có thảo dược gì thì hoàn toàn không phân biệt được.
Giang Quyện kỳ quái hỏi: "Không phải mùi này, vậy là mùi nào?"
Tiết Phóng Ly không trả lời ngay lập tức, hồi lâu hắn mới chậm rãi nói: "Lại đây."
Lại thì lại, Giang Quyện đi tới gần hắn một chút.
Thật ra không chỉ y không nhạy cảm với mùi hương, còn đặc biệt trì độn trong việc nhận biết bầu không khí. Giống như bây giờ vậy, Cao quản gia đã bắt đầu mặc niệm cho y, Giang Quyện lại không chút phòng bị nào mà đến gần Tiết Phóng Ly.
Tiết Phóng Ly nhìn y vài lần, vươn tay đặt lên vai phải của y, dưới y phục là cổ tay tái nhợt nhưng có lực, Tiết Phóng Ly hơi dùng sức, cũng cúi người xuống.
Ánh mắt của hắn đặt lên cổ của thiếu niên.
Một đoạn thon dài, trắng nõn xinh đẹp. Mấy sợi tóc đen rũ xuống, kề sát cổ của thiếu niên, nơi đó có một nốt ruồi son sắc nồng ướt át, vô cùng xinh đẹp.
Cùng lúc đó, hắn cách y càng gần, khí tức thuộc về thiếu niên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324720/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.