Lục Tước không ngờ Đường Ẩn sẽ cười ngã vào trên người hắn, hắn cảm nhận được đầu vai mình hơi run lên, trên tay hắn vẫn đang nắm lấy góc áo vừa bị xé ra.
Tất cả huyết thực đều ngơ ngác nhìn Đường Ẩn và Lục Tước, vẻ mặt của người thiếu niên dạy kỹ năng nói chuyện cho Lục Tước càng thêm kinh ngạc nhưng cậu ấy yên lặng nhìn dáng vẻ ngài thân vương cười lên.
Cậu ấy đã từng được công tước Hestia sủng ái một thời gian, đã đến phòng ngủ của ngài công tước, có một bức chân dung trong phòng, người thanh niên trong bức chân dung đang ngồi trên ngai vàng và cầm một quyền trượng, dường như có máu lan khắp nơi, tấm thảm đỏ rực kéo dài từ dưới chân đến khung hình, thanh niên giống như một viên ngọc cô đọng từ tất cả các màu đỏ trong bức tranh này, mỗi bề mặt cắt đều lạnh và thẳng, các đường cong cứng rắn hội tụ ánh sáng chói mắt.
Do ngài ấy không thường xuyên cười nên công tước không cho phép huyết thực hắn ta nôi dưỡng cười khi hầu hạ.
Thì ra ngài ấy cười lên thì như thế này.
"Anh còn học được gì nữa?" Đường Ẩn ngẩng đầu cười hỏi.
Nhìn thấy phản ứng của Đường Ẩn, Lục Tước như nghe được lời thầy dạy trà đạo của mình nói bên tai "Trò vặt của em đã thành công thu hút chú ý của tôi" lại nhìn thấy vô cùng hâm mộ từ bốn phương tám hướng, nhất là công tước Hestia ghen ghét đến mức ánh mắt muốn nhỏ ra máu, Lục Tước chợt nhận ra hạnh phúc đến từ trà xanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949852/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.