Trong lúc nhất thời Đường Ẩn không biết nên làm sao phản bác lại Lục Tước, dù quả thực cậu rất cần Lục Tước bảo vệ nhưng cũng phải chờ đến lúc Lục Tước mạnh đã, bây giờ nói như vậy giống như cậu bỗng dưng yếu thế hơn Lục Tước.
"Anh nói chuyện với tôi thế à." Đường Ẩn quyết định lập quy tắc từ bây giờ, nếu không chờ sau này Lục Tước mạnh lên rồi thì nói chuyện lại không biết phân biệt lớn nhỏ.
Tình cờ ở trong nhà Hestia, dù Đường Ẩn không thích phong cách của những huyết thực kia nhưng bọn họ ăn nói nhẹ nhàng dịu dàng lại lịch sự.
Đường Ẩn đứng dậy, bóng đen hóa thành một sợi dây xích trói vào cổ tay Lục Tước, một tay cậu cầm dây xích kéo Lục Tước đi.
Một nửa trong lâu đài cổ của Hestia là chỗ cho huyết thực, cách thật xa Đường Ẩn đã nghe thấy tiếng hát du dương truyền đến từ nơi đó, giai điệu dường như là bài hát của Yuanna.
Càng tới gần thì Đường Ẩn đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ, cậu nhìn thấy những người đẹp như hoa trong phòng khách đầy màu sắc, có người đẹp đang khiêu vũ, có người đẹp đang chơi dương cầm, có người đẹp cầm bút vẽ trên giá vẽ... Phải công nhận bức tranh này quả thật cảnh đẹp ý vui.
Đường Ẩn suy nghĩ một chút đến đám huyết thực trong lâu đài của mình ở chung một chỗ chỉ biết đánh nhau, ở trần đánh lộn, chiến đấu bằng vũ khí lạnh, dùng tài năng chủng tộc để chiến đấu khiến cậu không khỏi rơi vào trầm tư.
Đường Ẩn đứng ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949851/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.