Cả ngày hôm đó Rim luôn ở bên cạnh Baron không rời nửa bước, ngay cả ăn hay đi đâu đó hay làm việc. Mọi người trong nhà cũng thấy lạ. Chỉ đến chiều tối, Rim mới tách khỏi Baron mà đi ra phía khu nhà kính của biệt thự để hẹn gặp Rum.- Rum....chuyển lời đến hoa anh đào thối được chứ?
- Em muốn nhắn gì sao?
Rum tò mò, Rim mỉm cười nhìn Rum rồi cầm lấy một cái hộp nhỏ, bên trong là một cái huy hiệu Rim đã tự làm được có hình hoa anh đào và một con dao ở trên đó.
- Đưa nó cho cậu ấy dùm em được chứ?
- Ừm, phải rời đi đột ngột như vậy chắc cô bé đó lo lắng lắm.
- Mà....người đánh bom chúng ta....là anh trai của cậu ấy.
- Vậy sao?
Rum mỉm cười nét mặt hơi trùng xuống rồi xoay người rời khỏi đây để cho Rim lặng yên một mình. Một cô bé tóc bạc dài thật dài buông thả tự do mặc bộ váy lụa màu trắng mềm mại để hở đôi vai trần trắng nõn mịn màng đang ngồi xuống khóm hoa tươi trong nhà kính. Đã lâu lắm Rim chẳng mặc bộ váy dây này rồi, con bé cảm thấy nó rất kì lạ khác hẳn với mấy bộ lolita hay mặc. Mới đi học được một ngày mà đã phải trở về nhà sau 3 tháng rồi. Cuộc sống bình thường có lẽ không hợp với Rim. Con bé nằm luôn xuống bãi cỏ bên cạnh vườn hoa đó và nhắm mắt lại lắng nghe ấm thanh suối nhân tạo, lắng nghe những chú chim và lắng nghe những bông hoa đang rung rinh trong cơn gió
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bup-be-giet-nguoi/149577/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.