Rim lúc này cảm thấy tối lắm, xung quanh toàn là bóng đêm bủa vây con bé. Khi Rim tỉnh dậy đã thấy mình ngồi trong lồng sắt quen thuộc ngày nào.- Dolly cậu tỉnh rồi sao?
- Mọi người.......
Như sợ mọi người sẽ biến mất nên lần này Rim nhất định sẽ nói chuyện thật nhiều với họ. Số 1 ở lồng đối diện nhìn Rim.
- Cậu đang khóc sao Dolly?
- Tớ vui quá, mọi người vẫn còn sống.
Rim vui mừng nhìn tất cả mọi người trong căn hầm này, ánh nến vẫn đang chập chờn trước gió, mọi người đều nhìn về phía con bé.
- Cậu đã có một cuộc sống tốt phải không Dolly?
- Không tốt.....không tốt chút nào cả........Dolly nhớ tất cả mọi người, Dolly muốn sống với mọi người thôi.
Rim đã khóc lớn, nước mắt không ngừng chảy, mọi người mỉm cười rất tươi và rồi họ đang biến mất dần dần. Rim sợ hãi chạy lại gần nhưng cái lồng sắt đang ngăn cản con bé.
- Mọi người đừng đi mà.......đừng bỏ Dolly lại mà.
- Cậu sẽ ổn thôi Dolly. Bọn tớ rất vui vì cậu vẫn ổn.
Và rồi số một cũng biến mất.
- ĐỪNG ĐI MÀ.......
Rim hét lên rồi ngồi bật dậy làm mọi người trong phòng ngạc nhiên nhìn con bé. Rim nhìn xung quanh, đây không phải nhà cũ mà là căn nhà theo phong cách tây cổ điển. Chẳng lẽ rời Nhật Bản rồi sao? Rim đưa tay lên sờ trán mình rồi sau đó thở dài.
- Em khóc sao Rim?
Rum nhìn con bé ngạc nhiên khi nước mắt Rim vẫn lăn dài trên gương mặt. Mọi người cũng chú ý tới con bé. Rim bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bup-be-giet-nguoi/149576/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.