*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
khốn, có ai không, làm ơn giúp tôi.
- La đi, rồi sẽ chẳng có ai đến cứu em đâu
Dục vọng đã trào đến tận cổ, giọng hắn đã khàn đục, cúi xuống định gặm nhắm đôi môi cánh đào của cô.
RẦM...!!! Cánh cửa bật tung, nhanh như chớp hắn bị một đòn ngã xuống đất. Thiên Vương vội vàng chạy đến ôm lấy cô. Cởi chiếc áo vest khoác lên cho cô rồi bế cô rời đi. Tên thanh niên kia bị Nam Cung bắt được đem trói lại đưa về nhà chờ xử lý.
Tiểu Như với chút sức lực cuối cùng nhẹ giọng:"Thiên Vương, anh đến rồi!"
Hắn cúi xuống nhìn cô không khỏi đau lòng, chỉ chậm một chút thôi. Ngồi vào xe, Tiểu Như bắt đầu rạo rực cô tưởng như muốn xe rách y phục, Thiên Vương biết cô đã bị bỏ thuốc không cách nào khống chế được cô liền cúi xuống hôn lên đôi môi cánh đào. Tiểu Như được hôn cảm thấy dễ chịu liền đáp lại anh. Nụ hôn mãnh liệt đến mức anh thấy cô hết oxi rồi mới rời ra. Tiểu Như sau nụ hôn trở nên yên lặng một chút.
Về tới nhà, anh cúi xuống bế cô lên lầu đi vào phòng anh, đặt cô xuống giường, giúp cô đắp chăn rồi quay lưng toan bước vào phòng tắm. Bỗng cánh tay anh bị cô kéo lại, Tiểu Như bắt đầu vặn vẹo:
- Thiên Vương, ở lại với em.
Anh bước lại cúi xuống nhẹ nhàng gỡ tay cô ra:
- Tiểu Như, e bị bỏ thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buoi-chieu-ay-gap-duoc-em-la-dinh-menh/1752785/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.