rách, sách vở cũng không còn! Tôi có thể làm việc nhà để trừ dần cũng được (Tiểu Như cúi mặt bối rối nói, cô biết cô mang ơn anh nhiều lại còn hỏi mượn tiền thì người ta sẽ nghĩ cô là kiểu con gái tham vọng mất, nhưng biết sao được, điều duy nhất cô có thể làm bây giờ là học thôi)
Thiên Vương nhìn cô gái trước mặt đang bối rối, đôi mắt loé lên tia thẹn thùng, hai má đã đỏ hồng, bờ môi dưới đã bị hàm răng cắn chặt tưởng chừng sắp tứa máu. Hắn vô tình nhếch mép cười, đưa tay lên xoa đầu cô:
- Nghỉ ngơi cho khoẻ để còn đi học, sáng mai sẽ có người cầm sách vở và đồng phục đến cho cô.
Nói rồi hắn bước lên lầu, khoảng cách chưa xa vẫn nghe được cô lí nhí nói "cảm ơn".
Cô trở về phòng với tâm tình vui vẻ, cô chỉ lo sau sự việc này khiến cô phải bỏ học nhưng thật may, trước lúc mẹ cô đi bà đã dặn cô dù thế nào, khó khăn ra sao cũng phải ráng học, vì chỉ có học thật tốt cô mới có thể ổn định được cuộc sống của bản thân, đó là điều cuối cùng bà mong muốn vì vậy cô không thể phụ sự mong mỏi của bà. Chỉ cần nghĩ đến việc mai có thể đi học, Tiêu Như cảm thấy cuộc đời vẫn còn tươi đẹp, cô mỉm cười từ từ chìm vào giấc ngủ mà không biết rằng sóng gió sẽ ập đến nay mai thôi.
* * * * *
Tia nắng đã chiếu rọi vào khung cửa sổ, tiếng chim thảnh thót nô đùa với lá gió.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buoi-chieu-ay-gap-duoc-em-la-dinh-menh/1752784/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.