Phim trường.
Rym và Du Miên đóng xong một cảnh chung và quay về chỗ nghỉ ngơi.
- “Chiến” không? – Rym hỏi.
- Okay anh! – Du Miên đáp.
Từ khi biết Rym cũng là con nghiện game bắn súng giống mình, Du Miên ngay lập tức nổi máu ham vui, rủ rê anh cùng với một số nhân viên trong đoàn lập đội bắn nhau ì đùng. Phim trường những lúc đó trở nên thật nhộn nhịp. Có đôi lúc đạo diễn, vốn là người nghiêm túc, cũng tham gia vào “cuộc chiến khốc liệt” đó. Nhờ vậy, những mệt nhọc dưới cái nắng Sài Gòn dường như đều tan biến đi cả.
- Gia đình em có ai theo nghệ thuật không? – Trong lúc chơi, một người tiện miệng hỏi Du Miên.
Du Miên vừa bấm liến thoắng vào màn hình điện thoại vừa đáp:
- Mẹ em từng là diễn viên sân khấu kịch, em được thừa hưởng tình yêu diễn xuất từ mẹ.
- Giờ thì bác đã có thể tự hào về em rồi?!
Du Miên đáp, bình thản như kể một câu chuyện đã qua: “Mẹ em đã mất từ trước khi thấy em theo nghề diễn, nhưng em biết trên trời mẹ sẽ vui thôi.”
Người kia nói: “Anh xin lỗi…”
- Không sao đâu ạ! Bây giờ em thấy rất hạnh phúc, bởi vì em còn chị vẫn luôn yêu thương và ủng hộ mà… Đúng rồi, chị em xinh đẹp tài giỏi lắm đó nhé! Từ ngày mẹ em mất, một tay chị nuôi em ăn học đó.
- Du Miên à, đoàn mình “ế” nhiều lắm đó em…
Du Miên bật cười, giả bộ vênh mặt: “Hừm. Chị em kén chọn lắm. Con trai, em thấy chị chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bui-hoa-yeu-em-hon-ca-mau-mat/4691/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.