Không gian bên trong khoang hạng nhất tương đối yên tĩnh, đa số mọi người đều đang tranh thủ chợp mắt một chút trước lúc máy bay hạ cánh. Trong chuyến đi công tác lần này, ngoài Nam Khang và Tiểu Hạ, còn có Duy và ban thư ký giám đốc. Tiểu Hạ ngồi ở ghế có cửa số, bên cạnh cô là Nam Khang đang đọc báo kinh tế.
Tiểu Hạ phóng tầm mắt ra bên ngoài, quan sát bầu trời lúc mờ lúc tỏ cứ mỗi lúc máy bay chui vào rồi lại chui ra từ những đám mây.
Tám năm rồi, rốt cuộc cô cũng đang ngồi trên một chuyến bay, quay về nơi chứa đựng biết bao nhiêu ký ức, từ hạnh phúc đến thương đau của cô.
Sài Gòn ngày cô rời đi là một mảng hỗn loạn và xô bồ. Tiểu Hạ vẫn còn nhớ như in cái cảm giác nhẹ nhõm khi leo lên được chuyến tàu định mệnh đó. Dù rằng, cô chẳng biết nó sẽ đưa mình về đâu, nhưng lúc đó cô chỉ cảm thấy, có thể rời khỏi đó, rời khỏi những con người đáng sợ kia là tốt rồi.
Tám năm qua, cô chưa từng một lần nghĩ đến việc sẽ quay trở về. Nhưng kể từ lúc Nam Khang xuất hiện, cô cảm thấy chính mình mạnh mẽ và can đảm hơn nhiều lắm.
Tiểu Hạ liếc sang tờ báo trên tay Nam Khang. Trên đó là tin tức về dự án Nhật Thực của Uy Thị. Trong một bài phỏng vấn mà cô đọc được, Uy Quyền đã từng nói tham vọng của Uy Thị là muốn biến Nhật Thực trở thành một khu đô thị cao cấp Quốc Tế lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bui-hoa-yeu-em-hon-ca-mau-mat/2411430/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.