Bầu không khí ngột ngạt giữa Nam Khang và Mộc Chi vẫn kéo dài đến tận buổi sáng ngày hôm sau, dù vậy anh vẫn đưa cô đi làm như thường lệ. Ngồi trên xe, Mộc Chi lén liếc mắt sang băng ghế lái, gương mặt anh lúc tập trung trông càng thêm lạnh lùng, khiến cô bỗng hoảng hốt. Từ bé đến lớn, Nam Khang có thể lạnh nhạt với tất cả mọi người nhưng chưa từng dùng thái độ đó để đối xử với cô, kể cả là khoảng thời gian trước kia khi hai người họ vẫn đang vờ vịt trong vở kịch mình tạo ra.
Anh đang thực sự tức giận. Mộc Chi thở dài.
Đó cũng là buổi sáng đầu tiên cô quay trở lại công ty sau một thời gian dài liên tiếp vắng mặt. Nhân viên phòng kinh doanh thấy cô đến lại ồn ào một trận, nhưng Mộc Chi chẳng có tâm trạng để thưởng thức sự náo nhiệt đó. Cô thông báo thời gian họp rồi quay người đi vào phòng mình, bỏ lại đằng sau một đám người dè dặt nhìn nhau.
Đợi khi cô biến mất hẳn, một người rì rầm:
- Trưởng phòng làm sao vậy nhỉ?
Người khác kết luận:
- Chắc là mới cãi nhau với sếp Khang.
Mấy người họ che miệng cười khúc khích.
Mộc Chi vẫn giữ nguyên trạng thái trầm mặc đó cho đến giờ cơm trưa, kết quả khiến bầu không khí trở nên thật kì quặc. Vì chuyện của cô và Nam Khang, Nguyên tìm cớ không dùng bữa cùng mọi người. Những người còn lại dù không nói ra nhưng lại lén ném cho Mộc Chi những cái nhìn dò xét.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bui-hoa-yeu-em-hon-ca-mau-mat/2411472/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.