Nguyễn Văn Cừ không bao giờ nghĩ những cuộc gặp qua song chắn trại giam lại có thể đem đến cho ông những cảm xúc hỗn loạn chưa từng có trong hơn sáu mươi năm sống trên đời. Trước mắt ông lúc này là một hình bóng thân quen – hình bóng đã từng khiến trái tim ông run lên vì thổn thức những ngày còn trai trẻ. Người phụ nữ ấy, gương mặt ấy giờ đây đã nhuộm màu thời gian, nhưng vẫn gợi lại đường nét thời thiếu nữ đôi mươi mà ông tương tư bao ngày.
Nguyễn Văn Cừ mở lời:
- Em… Bà… Mấy chục năm không gặp, trông bà già đi nhiều quá.
Người phụ nữ đáp:
- Ông cũng vậy.
- Nghe nói… bà đã đẻ con?
Bà ấy cười nhạt:
- Đúng vậy. Nó là con của tôi với một kẻ bỉ ổi khốn nạn nhất trong cuộc đời tôi.
Nguyễn Văn Cừ run lên, nghe hơi thở mình trở nên gấp gáp:
- Bà hãy tin tôi, tôi chưa bao giờ muốn làm tổn thương bà! Thật sự lúc đó tôi không hiểu tại sao mình lại hành động như thế. Tôi như biến thành một người khác, một con thú điên không thể kìm chế được dục vọng của mình, bà hãy tin tôi…
Người phụ nữ cắt ngang:
- Bây giờ nói những chuyện đó chẳng còn ý nghĩ gì nữa. Chắc ông không biết rằng, khi ông tán tỉnh tôi, tôi đã mềm lòng và có ý định cho ông cơ hội. Nhưng ông không đủ kiên nhẫn nên đã đưa ra một lựa chọn sai lầm, Văn Cừ.
Nguyễn Văn Cừ kêu lên:
- Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bui-hoa-yeu-em-hon-ca-mau-mat/2411470/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.