Sở Đông Quân nói 8 giờ sẽ về, nhưng 11 giờ hơn rồi mà vẫn chưa thấy anh đâu.
Sau khi hai đọc truyện xong cho hai con, Tố Thanh Thanh cũng trở về phòng làm nốt việc còn dở ở công ty.
Điện thoạt bất ngờ vang lên, ngời gọi là Cẩn Mai.
“Thanh Thanh...có chuyện mày cần được biết.” Cẩn Mai giọng điệu gấp gáp nói.
Tố Thanh Thanh không hiểu sao bản thân cảm thấy rất bất an, bèn vội hỏi: “Chuyện gì vậy...nghe giọng mày nghiêm trọng thế.”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng một lúc, ngoài tiếng thở dài của Cẩn Mai, cô không còn nghe thêm bất kì điều gì nữa.
Tố Thanh Thanh còn tưởng vừa rồi sóng kém, vừa định lên tiếng hỏi lại thì Cẩn Mai khẽ nói:
“Thôi...để mai tao sẽ nói thẳng với mày...”.
Tố Thanh Thanh hơi ngây người, chưa hiểu chyện gì thì đầu dây bên kia đã tắt máy.
Ngay sau đó, âm báo tin nhắn bất ngờ vang lên, kèm theo còn có cả hình ảnh.
Tay cần điện thoại của Tố Thanh Thanh run lên, chiếc điện thoại suýt nữa thì rơi xuống đất. Cô có cảm giác tay mình dường như không còn sức để cầm điện thoại được nữa, nó như một hòn đá...nặng nề đè nén nơi lồng ngực đang đập…
Trên màn hình điện thoại… là hình ảnh Sở Đông Quân đang ôm và sánh vai cùng một cô gái... anh cười, cô ấy cười…hai người thật xứng đôi, không gian siêu thị kia làm hai người giống như một đôi vợ chồng son, nhỉ?
Sở Đông Quân cười rất tươi, cô gái ấy cũng thật xinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-man-hon-nhan/2935145/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.