Bên ngoài, trời xanh trong vắt không có một đám mây, tiết trời mùa thu mát mẻ là vậy, ấy thế mà đáy lòng Tố Thanh Thanh lại dấy lên một hồi lạnh lẽo.
Đêm qua, Sở Đông Quân đã không về nhà.
Tố Thanh Thanh vứt bỏ mọi chuyện sang một bên rồi thu xếp đồ đạc cho hai bé con.
Hôm nay cô dẫn hai nhóc thiên thần về nhà ngoại, cũng có thể xem như cô trốn tránh hiện thực.
Bởi lẽ Tố Thanh Thanh cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, cũng sẽ có lúc bế tắc và yếu lòng.
Có ai lại không đau khi phát hiện ra người chồng mà bản thân hết mực tin tưởng nay lại phản bội mình, phản bội các con để ở bên một người phụ nữ khác?
Trước khi lên tàu về quê Tố Thanh Thanh có gọi cho anh, nhưng không ai bắt máy. Cảm giác trống vắng dường như kéo cô rơi xuống vực sâu, khiến cô không cách nào thoát ra được, trước mắt cơ hồ chỉ toàn là bóng tối, muốn vùng vẫy thoát ra nhưng sức lực lại quá yếu….
———
Đã gần một năm Tố Thanh Thanh chưa về nhà bố mẹ mình. Nhìn hai bóng hình quen thuộc kia khiến cô không sao ngăn được nước mắt.
“Con bé này...có con rồi mà vẫn còn khóc nhè đấy hả?” Người phụ nữ trung niên ngắm nhìn đứa con gái lâu ngày mới trở về, khoé môi khẽ cong, những vết nhắn nơi đuôi mắt cũng vì vậy mà hiện lên.
Bà ôm Tố Thanh Thanh vào lòng, thoạt rồi vỗ nhẹ vào lưng cô, cười cười nói. “Thôi nào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-man-hon-nhan/2935142/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.