Tố Thanh Thanh theo địa chỉ của Hà Vu gửi mà rất nhanh đã tới nơi. Khi cô vừa đẩy cửa bước vào, đập vào mắt cô là hình ảnh cô con gái bé nhỏ đang nằm trên chiếc giường bệnh, tay bé được băng một lớp băng gạc trắng tinh, cả căn phòng bao phủ bởi một mùi thuốc khử trùng.
“Mẹ ơi...” Thấy cô Zi liền nhoẻn miệng cười.
Tố Thanh Thanh đi tới giường con, xót xa mà ôm lấy cô công chúa bé nhỏ vào lòng.
“Tôi gọi từ bao giờ rồi, sao bây giờ mới cô mới vác mặt tới?” Hà Vu từ ngoài đi vào, giọng đay nghiến nói.
Tố Thanh Thanh quay lại, nhỏ giọng chào: “Con chào mẹ.”
“Hừ, quý hoá quá, tôi cảm ơn!” Hà Vu đi tới bên sofa, nhàn nhã ngồi xuống nhâm nhi ly trà trên tay: “Nhưng mà viện phí cô nhớ thanh toán trả tôi không thiếu một đồng nghe chưa, đừng có mà lấy tiền của thằng Quân đưa tôi.”
Tố Thanh Thanh không nói gì, quay sang vuốt tóc con gái hỏi:
“Zi nói mẹ nghe, tại sao lại nghịch để bị bỏng ở tay?”
Zi thấy mẹ hỏi vậy thì chỉ biết mím chặt môi, lắc đầu không lên tiếng.
Tố Thanh Thanh vô thức quay sang nhìn về phía Hà Vu, thấy cô nhìn, bà liền chép miệng: “Cô nhìn gì tôi? Đừng nói là cô đang nghĩ tất cả là do bà già này?”
Tố Thanh Thanh không nói gì… chỉ là cô biết tính cách Zi không hề nghịch ngợm, bị bỏng như này ắt hẳn là có nguyên do.
“Hôm trước thì độc ác đẩy mẹ chồng ngã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-man-hon-nhan/2935116/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.