Không biết đã qua mất bao lâu, bên ngoài trời đã tối đen như mực.
Trong phòng bệnh, một người phụ nữ như điên như dại, tay ôm bụng gào đến khản cả giọng. Cô ta hất đổ khay đựng hoa quả xuống sàn, tiếng nhôm đập xuống nền gạch kêu đến oang tai. Bác sĩ và y tá đều cố ngăn cô ta lại, ấn chặt người cô ta xuống giường.
“Tuyết…em bình tĩnh lại đi”
Sở Đông Quân từ ngoài cửa chạy vào.
Vừa rồi thấy cô vẫn ngủ nên anh mới yên tâm ra làm thủ tục nhập viện, thật không ngờ chỉ được một lúc cô đã trở nên mất bình tĩnh như vậy…
Lúc này, khi nghe thấy tiếng của người con trai đó, cô ta mới chịu bình tĩnh lại. Nước mắt trào ra không thôi:
“Quân….con của chúng ta…..con của chúng ta….” Hạ Tuyết khóc nức nở, ôm chặt lấy Sở Đông Quân.
Hai mắt anh sớm đã vô hồn, anh đến bên giường, dang tay ôm lấy người phụ nữ vào lòng, nhỏ giọng an ủi:
“Tuyết…mọi chuyện qua rồi….”
“Bác sĩ! Anh hãy qua bên này đi.” Đúng luac này một cô y tá từ ngoài chạy vào gọi lớn.
Vị bác sĩ đó ra hiệu bảo cô y tá ra ngoài trước, rồi quay ra nói với anh:
“Hiện giờ sức khoẻ và tinh thần của cô ấy không được tốt, anh ở cạnh động viên và đừng để cô ấy xúc động quá.”
Sở Đông Quân nhìn người con gái đang khóc trong lòng mình thì liền gật đầu.
“Lúc nữa tôi quay lại, sẽ nói rõ hơn với anh về tình trạng của cô ấy.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-man-hon-nhan/2935110/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.