Không gian trong xe đột nhiên trở nên thật tĩnh lặng….
Cố Nguỵ nhìn Tố Thanh Thanh rất lâu, vẻ mặt rất phức tạp.
Hắn không nói gì mà ngồi lại về vị trí của mình.
Bên ngoài gió rít theo từng cơn, cảm tưởng như ông trời sẽ trút xuống một cơn mưa lớn bất cứ lúc nào….chiếc xe vẫn lẳng lặng đỗ tại ven đường quốc lộ…..
Phải đến rất lâu, khi Tố Thanh Thanh tưởng hắn sẽ vẫn im lặng thì đột nhiên Cố Nguỵ hỏi cô.
“Em tính như thế nào?”
Tố Thanh Thanh cười khổ, còn như thế nào nữa đây, đứa trẻ đến thật không đúng lúc….
Người ta thường nói con cái là của trời ban, là thiên thần được gửi đến cho những cặp vợ chồng hạnh phúc…. Vậy cô đang hạnh phúc ư?
Nếu là trước đây, khi nhận được tin này, cô hẳn là sẽ rất vui mà gọi ngay cho Sở Đông Quân….nhưng giờ thì sao? Anh đang ở cạnh người phụ nữ khác…. Còn cô, cô thật sự chẳng biết phải làm như thế nào cả!
“Nó là con tôi…tôi sẽ không để chúng chịu khổ, bản thân sẽ bảo vệ chúng thật tốt…” đôi mắt đượm buồn khẽ cong lên, cô cười, nhưng trong lòng lại thấy thật chua chát.
“Sở Đông Quân có biết không?”
“Anh ta không có quyền biết đến sự tồn tại của đứa nhỏ này, chỉ cần một mình tôi…một mình tôi biết là đủ.” Giọng Tố Thanh Thanh lạnh đi, đáy mắt là sự rũ bỏ cương quyết…
Phải! Anh không nên biết…thật sự không cần biết!
“Em không một mình, em có anh!”
Như một lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-man-hon-nhan/2935108/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.