Ngày đầu của cuộc săn mùa đông là ngày các chư tử của kỳ Tước khảo trổ tài trình diễn, sang ngày thứ hai thì các châu vệ cũng bắt đầu cuộc thao diễn quân sự. Mỗi châu vệ cử ra trăm người, đều là những tinh binh được chọn lọc kỹ lưỡng, cả bộ binh lẫn kỵ binh đều chỉnh tề nghiêm cẩn. Đội Thần cơ vệ của Kinh doanh là đơn vị cuối cùng trình diễn toàn bộ các loại hỏa khí, thậm chí còn kéo ra cả những chiếc Thần uy pháo xa để thử uy lực.
Hoàng đế khẽ đưa tay sờ chiếc túi gấm trong tay áo, bên trong túi gấm có một chiếc khuy bạc, là chiếc khuy bị rơi ra từ chiếc áo lót của Cố Uyên mà Hoàng đế đã nhặt được khi thức giấc vào sáng sớm. Vì đêm qua bị giày vò một trận nên khi Hoàng đế thức giấc lúc sáng sớm nay thì Cố Uyên vẫn còn đang say ngủ, thế là Hoàng đế bỗng nổi hứng, lấy chiếc khuy đó bỏ vào chiếc túi gấm dắt sát người. Là thiên tử đường đường chính chính mà lại làm ra cái hành động lấy trộm đồ riêng tư của người khác như vậy thì quả thật có chút mất mặt, nhưng ngoài sự mất mặt đó ra thì còn có một loại cảm giác đặc biệt vui sướng — toàn bộ tất cả của Cố Uyên đều thuộc về mình. Ban ngày ban mặt hai người không dễ gì mà được kề cận, vậy nên lấy một vài món đồ nho nhỏ mang theo bên người để vơi đi nỗi nhớ, ấy cũng là chuyện thường tình của con người thôi mà?
Vừa nghĩ đến việc kề cận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294537/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.