Niềm vui chốn khuê phòng, nói dễ thì quả thực rất dễ, mà nói khó thì cũng thực sự khó.
Hoàng đế không phải hoàn toàn chẳng biết gì về sự đời, nhưng khi thật sự xắn tay vào làm thì lại vướng phải nỗi phiền muộn "sách vở đến lúc dùng thì mới hối tiếc đã đọc quá ít." Cứ lấy hết dũng khí, dẹp hết cả thể diện mà làm một cách ngượng nghịu, chật vật cho đến bước cuối cùng, nhìn Cố Uyên nhắm nghiền mắt, mặt đỏ bừng, bỗng cắn chặt môi, đầu mày nhíu lại, trong lòng mình cũng bỗng thấy đau nhói. Vài cánh hoa đỏ rực rỡ cứ thế loang dần trên lớp chăn gấm theo ngón tay Hoàng đế vừa rút ra, bao nhiêu dũng khí tức thì tan biến không dấu vết, nỗi kiêu hãnh vừa rồi bỗng hóa thành nỗi lo lắng và xót xa khôn tả.
"A Uyên," Nhỏ giọng khẽ gọi Cố Uyên, run run không kìm lại được, "Nàng còn đau không?"
Lần đầu thì không thể không đau, huống hồ Hoàng đế cũng chẳng phải người lão luyện, những động tác vụng về ít nhiều đã khiến Cố Uyên đau đớn hơn so với tưởng tượng. Nàng cắn chặt môi, chuẩn bị tiếp tục chịu đựng những cử chỉ say mê mà vụng dại của Hoàng đế, lại không ngờ người ấy lại cứ thế dập tắt ngọn cờ, bất ngờ rút lui.
Giọng nói của Hoàng đế vẳng bên tai, Cố Uyên mở mắt, Hoàng đế cũng đang nhìn nàng, ánh mắt tràn ngập lo âu, cứ run rẩy không dám chạm vào người nàng nữa, chỉ cẩn thận nhẹ nhàng xoa vuốt nơi bụng dưới của nàng: "A Uyên, vừa rồi ta làm mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294536/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.