Dù sao cũng là mặt đối mặt, mặc dù Cố Uyên chỉ ngẩn người trong chốc lát rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc đang dang dở, nhưng cái tia thảng thốt và vô định loé lên trong mắt nàng vẫn lọt vào mắt Thu Dung, khiến cho nàng ta cũng dấy lên chút xót xa và thương cảm. Dù sao Thu Dung cũng đã làm nữ quan Ngự tiền vài năm, những đắng cay chua chát bên trong cái vỏ bọc hào nhoáng ấy, nếu chưa nếm trải thì cũng đã nghe qua rất nhiều. Tình cảm Đế vương muôn đời bạc bẽo, không nói đâu xa, những vị thị quân thất sủng không tử không tôn của Tiên đế ấy, chẳng phải là đều chịu kiếp sống mòn trong trùng trùng những bức tường cung cấm lạnh lẽo đó sao? Thân thể Cố Uyên đã dâng cho Hoàng đế rồi thì không còn đường ra khỏi cung nữa, mà nàng lại còn lớn hơn Hoàng đế những sáu, bảy tuổi. Nếu vài năm nữa Hoàng đế lập Hoàng phu, có Hoàng tử Hoàng nữ thì bấy giờ Cố Uyên cũng đã hết thanh xuân, hết được sủng ái, lại không có con cái, quãng đời còn lại ở trong cung sẽ phải sống thế nào đây?
Nghĩ đến đó thôi thì chút tâm tư muốn tranh sủng lúc sáng sớm của Thu Dung cũng tan thành mấy khói. Chức vụ Điển thiết này tốt biết bao, vừa được ở Ngự tiền, không sợ bị ai khinh khi, tư cách thì trong sạch thanh bạch, tâm tư thì chẳng lo lắng vướng bận gì. Cứ an phận làm đủ năm đủ tháng rồi xin chiếu chỉ xuất cung, được ban thưởng hậu hĩnh, người ngoài nhìn vào cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294530/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.