Người hầu cận bên Ngự tiền đều là những nhân tài được tuyển chọn kỹ lưỡng, luận về khoản đoán ý thánh tâm thì không hề thua kém gì thái giám. Đông Thuần thu tất cả mọi chuyện vào trong mắt, mặt ngoài vẫn điềm nhiên như không, trong lòng đã lập tức có tính toán, bèn ngoắc tay gọi Thu Dung: "Ở ngoài này không giống trong cung, tiểu cung nữ cùng chúng ta ăn ở đều ở gần Ngự trướng. Mấy người mới này không hiểu quy củ Ngự tiền, phải đề phòng ban đêm lỡ có va chạm Ngự giá, hoặc làm hỏng chuyện mà mất mặt Ngự tiền. Buổi trưa cứ ngồi cùng một xe lừa với ta, ta sẽ dạy dỗ trước, còn ngươi thì ngồi cùng một xe với Uyển Nương, tay cô ấy có vết thương, phải chăm sóc cẩn thận."
Thu Dung đáp lời dứt khoát: "Nếu không phải vì nô tỳ thì Uyển Nương cũng không bị thương ở tay, đây vốn là phận sự của nô tỳ, cô cô cứ yên tâm ạ!"
Quả nhiên nàng ta dùng hết công phu hầu hạ cô cô ra để đối đãi với Cố Uyên, suốt dọc đường trăm phương ngàn kế mà ân cần, đến nỗi Cố Uyên không cần động tay, chỉ cần đưa mắt là trà nước, điểm tâm đã được mang đến tận miệng, khiến nàng gần như dở khóc dở cười: "Một vết thương nhỏ thế này có hề chi, cô cần gì phải tận tâm đến như vậy?"
"Sao lại là vết thương nhỏ?" Thu Dung đưa hạt lạc đã bóc vỏ sạch sẽ đến bên miệng Cố Uyên, thấy nàng lắc đầu lại thu tay về cho hạt lạc vào miệng mình: "Mẫu thân ta đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294529/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.