Hoàng đế tỉnh giấc, trời đã sáng rõ từ lâu. Ngoài rèm có tiếng người thầm thì văng vẳng, Hoàng đế giật mình theo thói quen, lắng tai nghe kỹ mới phân biệt được là tiếng Cố Uyên, tựa hồ đang nhỏ giọng bàn bạc điều gì đó với người ngoài điện. Hoàng đế nhích người, đưa tay khẽ vén một góc rèm trướng, thấy Cố Uyên đang nghiêng người đứng ngay cửa điện, quả thực đang nói gì đó với người bên ngoài. Nàng mặc bộ váy thường thấy của cung nhân, chiếc váy lụa màu tím được chiết ở vòng eo, vải vóc bó lại càng tôn lên vóc dáng mảnh mai thướt tha của nàng. Cố Uyên không hề giống các cung nhân khác, nàng chẳng đeo một chút trang sức nào từ đầu đến chân, duy chỉ có một nhành hoa giấy nho nhỏ cài trên mái tóc, từ xa nhìn từ xa, mái tóc đen nhánh càng làm nổi bật làn da trắng như ngọc.
Hoàng đế còn đang ngẩn ngơ ngắm nhìn sườn mặt xinh đẹp ấy thì Cố Uyên đã nhận ra, quay đầu lại nhìn Hoàng đế: "Đã gần giữa trưa rồi, Quan gia muốn dậy chưa?"
Thần sắc và giọng nói của nàng bình thản vô cùng, nhưng Hoàng đế lại như bị nhìn thấu tâm sự, ngượng ngùng buông tay cho rèm trướng rơi xuống, hắng giọng một tiếng: "Truyền vào đi."
Các nữ quan, cung nhân hầu hạ Ngự tiền nối nhau vào. Hoàng đế mặc cho họ hầu hạ thay y phục, rửa mặt chải đầu, rõ ràng là những việc đã quen thuộc từ nhỏ, thế nhưng vì có Cố Uyên ở bên cạnh, Hoàng đế lại không tự chủ mà thấy gượng gạo mất tự nhiên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294520/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.