Chính Hoàng đế cũng không biết mình đã vô tình trở thành chỗ dựa của Cố Uyên, lúc này đang ngồi trong Noãn các nhíu mày suy tư:
"Ngự tiền còn có chức vụ nào mà nữ quan có thể đảm nhận không?"
Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân nhìn nhau, lần này cả hai cùng cười tươi rói: "Tư thiết, Điển thiết, Tư y, Tư sức, trà nước, thuốc men,... những việc này Quan gia vừa mới hỏi qua hết rồi. Còn lại thì đều là những công việc tay chân, lao động hạng ba thôi, Cố cô nương là người theo nghiệp đèn sách thánh hiền, lại văn nhã sạch sẽ như vậy, nếu giao cho cô ấy những việc đó thì nô tài thực sự cũng khó mở miệng lắm ạ!"
Theo lý mà nói, các chức vụ trước Ngự tiền còn nhiều hơn thế. Tư tán quản việc yết kiến thông truyền, Tư bảo quản ấn tín dấu mộc, mấy việc ấy đều là những công việc nhàn hạ và cho người ta thể diện. Thế nhưng Hoàng đế lo rằng có người trong triều sẽ nhận ra Cố Uyên, hoặc chăng lại để ý đến Cố Uyên rồi lại toan tính trù dập, gây bất lợi cho nàng, thế nên không chọn những chức vụ có tiếp xúc với ngoại triều. Hoàng đế cân nhắc tới lui, chọn đi chọn lại một vòng tất cả những vị trí ở Ngự tiền, lại phát hiện ra chẳng có vị trí nào mà không phải phục vụ người khác cả.
Chẳng lẽ phải lập ra thêm một chức vụ đặc biệt? Nhưng làm vậy thì e rằng gây chú ý.
Hoàng đế ngồi trước Ngự án im lặng suy tư, Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294509/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.