Hoàng đế như chết đứng.
Lần đầu tiên trong đời, Nguyên Gia bị sự kinh ngạc, hoảng sợ, xót xa, giận dữ và cả sự đau buồn lẫn tự trách, tất cả tuôn trào cùng một lúc, tựa như một cơn lũ không thể đặt tên bỗng quét qua và nhấn chìm mọi thứ.
Nàng vô thức giật lùi lại một bước, ánh mắt quấn chặt lấy gương mặt Cố Uyên, ấy thế mà sự lạnh lùng đến vô cảm và thờ ơ đến khinh thường trong đáy mắt Cố Uyên lại khiến nàng thấy nghẹt thở, tức ngực, một tay phải đè lên nơi trái tim.
"Quân phạm thượng!" Ngụy Phùng Xuân, đang há hốc ra vì kinh ngạc, là người đầu tiên kịp lập tức phản ứng, nghiến răng nghiến lợi thét lên ra lệnh: "Người đâu, tống ả vào Thận Hình ti!"
"Không được động tay!" Giọng Hoàng đế khản đặc, ho khan một tiếng rồi mới cất lời nổi thêm lần nữa, "Không được động tay. Nàng..." Nguyên Gia gắng gượng lấy lại bình tĩnh để nhìn vào Cố Uyên, "Nàng vào cung bằng cách nào?"
Mặt mày tái nhợt mà ánh mắt Cố Uyên lại sắc sảo và mạnh mẽ đến bức người: "Chẳng lẽ Quan gia thực sự không biết?"
"Ngươi... Ngươi vô lễ! Ngươi to gan!"
Ngụy Phùng Xuân nổi cơn thịnh nộ thực sự, vừa kinh hãi vừa giận sôi máu lên, nhưng Hoàng đế dường như lại không bận tâm đến sự bất kính lộ liễu của Cố Uyên.
Giọng Nguyên Gia bình tĩnh đến mức có chút cứng đơ: "Trẫm không biết. Nếu nàng muốn trẫm cho một phán quyết công minh, vậy hãy viết rõ từng việc nàng đã trải qua ra cho trẫm xem." Nói rồi chỉ tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294508/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.