Loạn đầu thô phục bất yểm quốc sắc Hứa Tịch bề ngoài cởi mở mạnh dạn, nhưng thực ra tâm tính mềm yếu, không phải là loại người có thể ra đường để tranh luận hơn thua phân cao thấp với người khác. Cố Uyên vội vã búi mái tóc mình lên thành một kiểu nhất oa ty đơn giản, búi tóc đen không hề có trang sức, rồi khoác ngoại sam lên người bước nhanh ra ngoài. Nàng đi thẳng đến trước cổng, quả nhiên khi ấy Hứa Tịch đã thất thế, chỉ còn giọng khàn khàn đầy bức xúc: "Tóm lại chúng tôi vẫn còn có văn thư trong tay, giấy trắng mực đen còn ghi rõ ràng, cùng lắm thì chúng ta lên công đường để cho người đời phán xử thật công bằng!" "Lên công đường thì làm gì? Đi khắp thiên hạ cũng không thấy ở đâu có cái lý chủ nhà mà lại không được ở nhà mình!" Người đó đã nhìn thấu sự yếu thế của cô nàng, giọng điệu càng trở nên ngang ngược: "Ban đầu ta đã không muốn cho mấy người thuê rồi, là do mấy người khẩn khoản chèo kéo nên ta mới thấy thương tình cho ở. Kết quả thế nào? Nuôi ong tay áo! Giờ còn muốn lên công đường? Được, được, chúng ta gặp nhau ở cửa quan, dù sao ta cũng chẳng có công danh gì để mất, Ngũ Gia ta sẽ cùng ngươi theo kiện đến cùng! Kỳ thi sắp tới của ngươi có mệnh hệ gì thì cũng đừng quay ra trách ta!" Người xưa nói lưu manh Kinh thành là khó đối phó nhất, quả nhiên, chỉ một câu hù dọa mà làm cho người ta không nói nên lời. Cố Uyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294483/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.