Thà rằng chính tr ự c mà thiếu thốn, ch ứ không khuất tất để d ư th ừ a Phúc Khánh lâu cách Chu Gia không xa lắm, khi Cố Uyên và mọi người về tới, đèn đuốc vẫn chưa lên. Nhân lúc trời còn sáng, Cố Uyên trải giấy bút ra trên chiếc bàn nhỏ, lấy từ trong hộp sách ra tập văn Bát cổ[1] mà nàng mượn được, bắt đầu lật giở, chép từng trang một. [1] Văn ch ươ ng Bát cổ là một thể văn biền ngẫu tám vế dùng trong khoa c ử bắt đầu t ừ triều Tống và kéo dài hết triều Minh. "Lại chép tiếp?" Lý Thanh, cô nương cùng phòng với nàng, khi ấy khệ nệ xách chậu nước nóng từ dưới bếp lên, xem chừng đã tắm rửa xong xuôi và thay một bộ quần áo vải tinh tươm. Lý Thanh vừa dùng chiếc khăn khô xổ vải lau mái tóc dài vừa nhìn người đang nghiêm nghị cầm bút lông ngồi bên bàn, nói với ngữ điệu trách móc: "Từ khi vào kinh đến giờ, ta thấy cô đã chép đến bảy tám tập văn Bát cổ, chắc có lẽ bình chú của các các lão đại nhân trong Nội các cô cũng đã chép hết sạch rồi. Ta nhẩm tính thay cô này, một tập Bát cổ giá ba trăm đồng, một tháng tám cuốn là hai lượng tư bạc, phí khách trạm là một lạng rưỡi, ăn uống thì... bánh màn thầu ở đầu phố kia, năm đồng hai cái, mỗi ngày mười lăm đồng, cộng lại là bốn trăm năm mươi đồng, cũng phải thêm chút rau dưa, coi như mỗi tháng nửa lạng, cuối cùng còn dư được bao nhiêu chứ? Người ta vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294482/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.