Đèn cấp cứu trong ca mổ cuối cùng vụt tắt, không gian trở nên tối đen và tịch liêu. Tôi dựa lưng vào tường, thở dài một cách nặng nề khi nghĩ về những câu nói của người yêu. Giữa chúng tôi có một khúc mắc, mà có cố gắng như thế nào tôi cũng không thể hóa giải được khúc mắc đó. Đã gần hai tuần chúng tôi chưa thể liên lạc với nhau, một phần do tôi bận, một phần tôi chưa liên lạc được với cô ấy nên chúng tôi chưa thể làm lành. Kiều Anh giận dỗi như vậy cũng không phải lần một lần hai, đã quá nhiều lần tôi phải sang tận ký túc xá của cô ấy để tìm cô ấy, xin lỗi và năn nỉ cô ấy mới chịu trở về bên tôi.
Thực ra, những điều Kiều Anh nghĩ cũng là đúng thôi, là do tôi bất tài vô dụng không thể lo cho người mình yêu, đến bữa cơm ngày mai ăn gì tôi cũng phải nghĩ và tính từng ngày. Tôi biết Kiều Anh khi yêu tôi đã chịu đủ mọi thiệt thòi, tôi không than trách số phận, chỉ trách bản thân mình bất lực. Cô ấy vì tôi nhiều như vậy nhưng tôi lại chẳng thể cho cô ấy một món quà, thứ tôi có thể làm là cố gắng học thật tốt từ bây giờ để cho cô ấy một tương lai tốt đẹp. Nhưng Kiều Anh mệt, tôi cũng mệt, áp lực học hành, áp lực từ gia đình đã đủ khiến tôi kiệt quệ, lần này lại là áp lực đến từ người tôi yêu thương nhất. Tất cả như xẻ con người tôi thành mấy mảnh.
Tôi quyết định cuối tuần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bua-nhan-sat-vach/2577714/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.