Ánh nắng ấm áp của buổi sau sớm, chiếu vào trong căn phòng rộng lớn. Ở trên dường, Nhược Hy bị ánh nắng đánh thức, mắt nheo lại rồi từ từ mở ra khi đã thích nghi được với thứ ánh sáng kia. Cô đưa tay dụi dụi mắt, nhìn sang bên cạnh thì gương mặt phóng đại của Lôi Lạc Dương đập vào mắt cô. Nhược Hy nhìn vào khuôn mặt đang ngủ say kia, cô cảm thấy khi anh tỉnh đã đẹp trai rồi nhưng khi ngủ anh còn đẹp trai hơn. Lông mi của anh thật dài còn cong nữa, mặt thì trắng mũi cao trán cũng cao nốt, làm cô là con gái mà cũng phải ghen tị với anh.
- Người gì đâu còn đẹp hơn con gái. Nhược Hy lầu bầu, mà người nào đó lúc cô tỉnh thì cũng đã tỉnh, nhưng Lôi Lạc Dương muốn xem cô làm gì. Khi thấy cô ngẩn người nhìn mình, miệng còn bảo anh đẹp hơn còn gái, khiến Lôi Lạc Dương không nhịn được cong khóe môi. Hai mắt anh từ từ mở ra, ánh mắt trìu mến cùng sủng nịnh nhìn Nhược Hy
- Bà xã, chào buổi sáng.
- Bà xã?...Ai...ai là bà xã của anh? Nhược Hy ngượng chín mặt, miệng nhỏ chu ra. Lôi Lạc Dương nhìn vào liền muốn cắn cô một cái. Nói là làm, anh áp môi mình lên môi cô không ngừng cắn mút
- Ưm...Lạc....Dương... Nhược Hy bị anh hôn bất ngờ, khẽ rên một tiếng miệng thì gọi tên của anh. Lôi Lạc Dương buông đôi môi đã sưng đỏ vì bị anh hôn, Nhược Hy dựa vào ngực anh thở dốc nhưng bất giác đẩy Lôi Lạc Dương ra nhìn vào anh hỏi
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-toi-cao-cung-chieu-vo-yeu/95509/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.