Giờ này, vẫn chưa muộn lắm, nhưng đoạn đường này, dòng xe không lớn, chỉ thỉnh thoảng đi qua một chiếc xe, nhưng không có ai dừng lại, cứ coi như là nhìn thấy Dư Mộng Nhân và vào cột đèn, cũng sẽ không hỏi nhiều.
Dư Mộng Nhân quỳ trên đất rất lâu cũng không đứng được lên, ngay vừa nãy, cô ta thật sự cảm giác được cái chết cách cô ta gần thế nào. Nếu không phải vết đau trên đầu nhắc nhở cô ta vẫn còn sống, cô ta thật sự cho rằng mình đã chết rồi.
Dư Mộng Nhân run rẩy, điện thoại rơi trên đất. Cô ta càng nghĩ càng cảm thấy, tai nạn vừa nãy là cảnh cáo cảu Lộ lão gia dành cho cô ta, trong lòng cô ta vừa sợ hãi vừa tức giận.
Dựa vào cái gì, Lộ Gia họ dựa vào cái gì đối xử với cô ta như vậy, cô ta muốn vào Lộ Gia, muốn làm phu nhân, có gì sai sao? Người phụ nữ nào mà không theo đuổi điều này. Hơn nữa, nếu không phải lão già đó không quản được con trai mình, cô ta cứ coi như phí hết tâm tư cũng có tác dụng gì?
Nói tới nói lui, đều là tự Lộ Hướng Đông gây ra, lão già không tìm con trai hắn tính sổ, lại cứ nhắm vào cô ta, có đạo lý này không?
Dư Mộng Nhân càng nghĩ càng hận, nhưng cô ta cũng biết, bản thân hiện giờ căn bản không thể đối đầu với Lộ lão gia. Giai đoạn này cô ta chỉ có thể nhịn. Cô ta không tin, cô ta sống còn ngắn hơn một lão già. Dư Mộng Nhân cảm thấy khoẻ hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em/879664/chuong-1651.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.